1. Kết nối mạng 2G: Được công bố vào năm 1992, đây chính là côngnghệ kết nối thứ 2 giúp người tiêu dùng kết nối mạng không dây. Khi số lượng các thuê bao trong mạngtăng lên, nhu cầu nâng cao dung lượng mạng để đảm bảo chất lượng cuộc gọi cũngnhư cung cấp thêm một số dịch vụ bổ sung cho mạng cũng xuất hiện. Để giải quyếtvấn đề này người ta đã nghĩ đến việc số hoá hệ thống mạng di động, và điều nàydẫn tới sự ra đời của các hệ thống mạng di động thế hệ 2 hay còn gọi là côngnghệ 2G.
  2. Kết nối mạng 3G: Kết nối mạng này được cho ra mắt sau 2G, đâychính là 1 công nghệ kết nối mới với dung lượng data nhiều hơn và cũng chính làmạng kết nối đầu tiên cho phép người tiêu dùng thực hiện cuộc gọi video call. Vớitốc độ kết nối nhanh hơn cũng như hiệu quả mang lại tốt hơn so với công nghệ kếtnối 2G.
  3. Kết nối mạng 4G: Đây là thế hệ công nghệ kết nối thứ tư. Vớiviệc được kế thừa từ công nghệ kết nối 3G, chính kết nối mạng 4G này sở hữu chomình băng tần internet rộng hơn cho các thiết bị smartphone. Tốc độ truyền dữliệu cao và băng tần rộng, 4G rất phù hợp để người tiêu dùng kết nối từ nhữngmodern không dây USB cho máy tính xách tay hoặc thậm chí là tại nhà.
  4. GPRS: Dịch vụ vô tuyếngói chung là một công nghệ chuyển mạch gói cho phép truyền dữ liệu qua mạng diđộng. Nó được sử dụng cho internet di động, MMS và truyền thông dữ liệu khác. Vềlý thuyết, giới hạn tốc độ của GPRS là 115 kbps, nhưng trong hầu hết các mạnglà khoảng 35 kbps. Không chính thức, GPRS cũng được gọi là 2.5G
  5. EGPRS: Đây chính là 1 phiên bản nâng cấp mới so với GPRS được sử dụng trên nềntảng GSM. Chính công nghệ kết nối này giúp người dùng sở hữu tốc độ mạng nhanhgấp 3 lần so với phiên bản GPRS lỗi thời trước đó. Tốc độ tối đa theo lý thuyếtcủa công nghệ này sẽ đạt đến 473 kbs nhưng thường sẽ bị giới hạn vào khoảng135kbs. Để kết nối mạng này thì người dùng sẽ cần đến 1 thiết bị smartphone vàcả modern mạng hỗ trợ kết nối công nghệ EGPRS. Nếu không thì sẽ tự động chuyểnvề GPRS.